Facebook status around us

User avatar
support
Posts: 270
Joined: 05 Jan 2017, 09:34

Re: Facebook status around us

Post by support » 16 Nov 2017, 00:18

Một người bạn già gởi tôi câu chuyện này. Đọc xong thấy buồn. Tuổi già ở đâu cũng vậy, Mỹ hay Việt Nam cũng giống nhau. Cũng có nỗi đau khi có đứa con mà mình chẳng bằng lòng về cách cư xử. Cũng có nỗi cô đơn và đau đớn khi phải rời xa căn nhà của mình, cũng có nỗi buồn khi biết thời gian của mình chẳng còn bao nhiêu nữa....
Đưa lên đây để cùng đọc và cùng thấm nỗi đau của tuổi già.
XẾ BÓNG CUỘC ĐỜI
Hồi mới qua Mỹ, lần đầu thấy tấm bảng ghi là Estate Sale cắm ở góc đường, tôi đoán là một hình thức bán bớt đồ cũ trong nhà. Như bày bán ở Garage thì gọi là Garage Sale; bày bán ở sân sau nhà thì gọi là Yard Sale; dọn nhà thì người ta bán bớt những thứ không tiện đem theo với bảng cắm là Moving Sale, còn Estate Sale… chắc cũng tương tự. Tự dặn là về phải tra tự điển, nhưng rồi tôi quên luôn! Nhớ lại những ngày mới đến Mỹ, ra đường thấy chữ gì không hiểu thì cứ nhủ lòng về tra tự điển, nhưng bao giờ cũng quên nhiều hơn là nhớ.

Cho tới một hôm tình cờ nghe cô bạn Mỹ làm chung kể chuyện, tôi mới hiểu chính xác Estate Sale là bán sạch gia tài. Cổ kể là vợ chồng cổ mua được bộ bàn ăn thuộc loại đắt tiền, còn rất mới, nhưng với giá chỉ một phần mười giá trị thực của bộ bàn ăn đó. Theo cô ấy cho biết, bộ bàn ăn trị giá năm ngàn đồng, dù nó chỉ còn mới được tám mươi phần trăm, nên có phải mua với giá một, hai ngàn đồng, cô ấy cũng đồng ý mua. Vậy mà vợ chồng cô ấy mua được với giá chỉ năm trăm đồng, từ một căn nhà treo bảng Estate Sale. Cô ấy phải ghi xuống giấy ngày, giờ và địa chỉ của căn nhà đó. Rồi thông báo cho chồng cô ta biết trước mấy ngày để đến đúng hôm đó, hai vợ chồng phải dậy sớm mà đi xếp hàng. Khi lọt được vào ngôi nhà Estate Sale, cô nhanh chóng quyết định, nhưng phải kể là may mắn nên cô đã mua được bộ bàn ăn thuộc loại đắt tiền với giá quá rẻ.
Trò chuyện thêm với cô bạn, tôi mới hiểu ra Estate Sale là bán toàn bộ đồ đạc trong nhà: từ ly tách muỗng chén, đến quần áo, giường ngủ, tủ trà, bệ thờ; tới cả tranh, tượng, đồ kỷ niệm… Nhưng giá bán của Estate Sale không rẻ như Garage Sale, Yard Sale, hay Moving Sale vì không phải là đồ thừa trong nhà. Lý do bán hết các thứ trong nhà vì chủ nhà phải vô viện dưỡng lão chẳng hạn; những người già neo đơn ấy không có thân nhân để có thể cho lại, nên họ bán hết, bán sạch, với giá cao hơn bán đồ cũ, đồ thừa của Garage Sale, Yard Sale, hay Moving Sale…

Và người Mỹ đi Estate Sale như đi hội chợ, nhất là Estate Sale ở những khu nhà giàu. Ngay từ sáng sớm thiên hạ đã xếp hàng ghi tên, xe đậu dài hai ba blocks đường. Tới giờ mở cửa, người ta tranh nhau mua. Sau đó bưng bê nườm nượp, náo nức như được chia của.

Câu chuyện về Estate Sale như một hiểu biết thêm về đời sống Mỹ trong đầu óc mới tới định cư của tôi. Rồi thời gian và cuộc sống cá nhân, gia đình quay cuồng theo cơm áo gạo tiền nên chả nhớ gì tới Estate Sale nữa.

Cho tới một sáng cuối thu, đã bảy giờ nhưng mặt trời còn chưa ló dạng. Không gian yên ắng tới chỉ nghe mỗi tiếng đồng hồ tích tắc trên tường. Ngoài cửa sổ, sương còn phủ ngọn đồi sau nhà mờ ảo màu lá vàng phai. Không gian đẹp nhưng buồn quá, nhất là cái lạnh đã len lỏi về, đậu trên những ngón tay cảm giác điêu tàn.

Tôi đi thay quần áo để lên đường, đi giúp một ông bạn già. Hôm nay ổng bán Estate Sale. Tuy hẹn chín giờ nhưng tôi đi sớm để có thời gian ngồi uống với ông bình trà. Bởi đêm qua thao thức về ông, tôi nghĩ sau hôm nay, có thể là lần cuối tôi gặp ông trong đời. Nhớ lại, tôi quen biết ông chừng năm, bảy năm trước, dịp tôi phỏng vấn Cựu Thiếu tướng Đỗ Kế Giai ở Trung tâm sinh hoạt cao niên trong thành phố. Bữa đó, chính ông đã đến bắt tay tôi trước, hỏi tôi có phải là Phan mà ông thường đọc đó không? Tôi có cảm tình ngay với một người lớn tuổi, hiền lành, đôn hậu. Tình thân chưa có nhưng lòng cảm mến thì nhiều, tôi cho ông số điện thoại để tiếp tục nói chuyện vào dịp khác bởi tôi đang bận với cuộc phỏng vấn…

Rồi tình thân nảy nở sau những lần ông mời tôi đi uống cà phê, rất thỉnh thoảng, nhưng ông thực sự có hiện diện trong tôi như một người bạn mà tôi thường tự trách là ít thăm hỏi ông, hay mời ông đi uống ly cà phê. Giao tiếp với người già chỉ mất ít thời gian mà được lợi rất nhiều về kiến thức và kinh nghiệm sống. Biết thế, nhưng khi có thời gian rảnh thì tôi vẫn đi chơi với bạn trẻ nhiều hơn; Chỉ khi cần hỏi, là cần tới người già thì tôi mới nhớ tới ông, gọi ông, mời ông đi uống ly cà phê… để hỏi. Tôi là một con người hiện đại qua cách tìm thông tin là biết hỏi ai; và ông bạn già là người thuộc thế hệ cũ qua việc sẵn sàng cho không kiến thức, kinh nghiệm tích lũy cả đời. Sự cho và nhận co giãn theo tuổi đời thì tôi co ông giãn. Đó là ý nghĩ hôm trời mới chớm thu, tôi gọi ông, mời ông đi uống ly cà phê vào một sáng cuối tuần. Hôm đó, tôi không có gì để hỏi ông mà chỉ là bỗng nhớ tới một người bạn mà quỹ thời gian của người đó không còn nhiều nên tôi dành thời gian rảnh rỗi có được cho ông.

Hôm đó ông nói với tôi là, “…anh cũng đã già.” Tôi tin nhận xét của ông vì tôi đã vừa từ chối bạn bè trang lứa rủ nhau đi nông trại của một người bạn từ sáng sớm để hạ một con dê và nhậu tới chiều. Chắc chắn là một cuộc vui, nhưng rồi cuộc vui nào cũng tàn. Bạn bè chưa già thì còn dịp khác để gặp. Nhưng ông bạn già hiu hắt như gió thu, hôm tình cờ gặp nhau ngoài chợ, lòng tôi bất an sau khi chia tay…

Hôm đầu thu đó, hỏi thăm ra mới biết, vợ ông đã qua đời hồi hè. Ông không cho tôi biết vì bà đi thăm con gái với cháu ngoại bên Cali, bị đột qụy và mất luôn ở bên ấy. Ông muốn đưa bà về Dallas để lo ma chay vì bà đã sống ở Dallas mấy chục năm. Nhưng người con trai ông sống ở Dallas thì lại muốn em gái lo ma chay cho mẹ luôn bên Cali cho tiện. Cái lý của anh ta đưa ra là chết ở Mỹ thì lo ma chay ở đâu cũng chỉ là cái nhà quàn như nhau…

Tôi chỉ quen biết ông như một người viết và một độc giả, chưa bao giờ tôi uống với ông một ly bia vì ông không rượu bia, không thuốc lá. Nhưng hôm đầu thu đó, ông tự tay mượn điếu thuốc lá đang cháy dở trên tay tôi; ông hút một hơi thuốc thật sâu, rồi trả lại tôi. Tôi sợ ông sặc, nhưng ông không sặc như tôi sợ.

Ông nhả khói chậm rãi, và chìm vào tâm sự, “Tôi chưa bao giờ nói với anh, cũng không nghĩ tới chuyện nói với ai. Nhưng nỗi buồn trong tâm khảm tôi lớn dần như mầm bệnh ung thư tới hồi bộc phát. Tôi biết là trước sau gì cũng chết, tôi không sợ chết, chỉ buồn lòng người làm cha mà không biết dạy con mình…”
“…Vợ chồng tôi chỉ có hai người con. Lo được cho thằng lớn ăn học tới ra đại học không phải nợ tiền học đồng nào. Nó đi làm, lãnh lương cất riêng vào trương mục nhà băng của nó. Ngày ngày vẫn về nhà ăn, ở, cha mẹ lo. Nó cho đó là lối sống Mỹ, và nó chọn cách sống ấy.
"Cha mẹ đừng tọc mạch vào thu nhập của con cái". Nhưng khi nó muốn lấy vợ thì nó chọn lối sống của người Việt là dù sống ở đâu trên địa cầu thì chuyện cưới hỏi của con cái, cha mẹ người Việt cũng đứng ra lo cho con.

Thế là vợ chồng tôi lo cưới vợ cho con trai. Tôi không lấy gì làm buồn lòng vì cha mẹ tôi cũng đi cưới vợ cho tôi khi xưa. Nhưng rồi con tôi muốn mua nhà. Nó trình bày với vợ chồng tôi, nó mua nhà trăm rưỡi, cần mượn nhà băng một trăm ngàn, nếu trả trong ba mươi năm thì tổng số tiền nó phải trả cho nhà băng lên tới ba trăm ngàn. Nghĩa là một trăm ngàn vốn với hai trăm ngàn tiền lời trong ba mươi năm. Nó muốn cha mẹ giúp đỡ cho nó mượn một trăm ngàn, để nó trả dứt căn nhà ngay khi mua, không phải trả tiền lời cho nhà băng. Nếu nó phải trả ra số tiền ba trăm ngàn trong ba mươi năm, thì mười năm cho một trăm ngàn. Nó sẽ trả cho cha mẹ một trăm ngàn trong mười năm là khả năng có thể.

Tôi bắt đầu thất vọng về con trai tôi. Vì gom hết tiền 401-K của cha mẹ thì đủ một trăm ngàn cho nó mượn. Vợ chồng đã về hưu thì tiền già gói gém cũng đủ sống, nhưng tiền đâu lo cho con em nó còn trong đại học để khỏi mượn nợ học như nó? Tôi suy nghĩ nhiều đêm, đằng nào cũng mất con rồi! Đó là cái giá phải trả cho mưu cầu tương lai của con cái. Tôi đưa nó đến Mỹ chứ tự nó đâu đi một mình được. Tôi sinh ra nó, chứ nó đâu tự xuất hiện trên đời này được… Nhưng tôi thất bại trong chuyện dạy nó sống đùm bọc với người thân. Tôi có lỗi đã để nó hấp thụ lối sống ích kỷ của xứ sở này. Đằng nào tôi cũng mất con rồi. Nếu đồng ý cho nó mượn một trăm ngàn không tiền lời là tôi đã thẳng thắn nhìn nhận mình thua cuộc; không bao giờ dạy được con quay lại lối sống đùm bọc nhau của người Việt mình nữa. Nhưng từ chối nó… thì tôi mất luôn vợ! Vì mẹ nào chả thương con, thương càng mù quáng tình mẫu tử càng lên ngôi.

Nó trả lời cho tôi câu hỏi, ‘tiền đâu để lo cho em nó?’ ‘Thì ba mẹ lấy tiền con trả hàng tháng để lo cho nó.’ Tôi định hỏi câu hỏi quan trọng nhất theo kinh nghiệm của tôi là, ‘Nhưng con có chắc là con sẽ trả cho ba mẹ hàng tháng. Hay trả vài tháng… rồi quên luôn?’

Tôi thương vợ tôi nên đã làm điều tôi biết trước nhưng vẫn làm là tôi cho con trai tôi mượn một trăm ngàn. Vợ tôi mất tinh thần nhiều năm sau đó vì đúng là nó không trả. Nhưng chúng tôi được trời phật cho lại đứa con gái muộn màng. Nó là nguồn an ủi, niềm vui còn lại cho vợ chồng tôi. Lúc nào nó cũng vui vẻ nói là ba mẹ chết rồi thì tài sản cũng để lại cho anh em con thôi. Thì anh Hai cần trước thì anh Hai lấy trước. Ba mẹ đừng có giận anh Hai nữa, chỉ tổn hao sức khoẻ cho ba mẹ thôi. Còn con, nợ học thì ai đi học ở Mỹ mà không nợ. Chừng con ra trường thì con trả. Ba mẹ đừng lo nữa…
Con bé lạc quan nói sao làm vậy. Về sau, nó lấy chồng bên Cali nên về Cali sống. Vợ tôi muốn bán nhà, dọn về Cali ở với con gái thì thằng con trai không cho đi vì bà nội phải ở Dallas để trông con cho vợ chồng nó đi làm…

Đến cái chết đột ngột của mẹ nó. Tôi muốn đưa bà ấy về Dallas để lo ma chay vì bà ấy sống ở đây đã như là quê hương. Nó ngại tốn kém nên lý lẽ bất dung tình với cả cha mẹ. Tôi không buồn sao được anh…”

Ôi, cái hôm đầu thu đó! Nhớ lại sao mà buồn. Và tại sao lại có hôm nay, tôi đến giúp ông bạn bán Estate Sale, bán hết gia tài một lần để giã biệt. Buổi chiều cuộc đời như không gian thu tràn ngập lá vàng bay, những nảy nở mùa xuân, khoe sắc hạ, thu úa, đông về… Người ta có sống tới trăm tuổi thì mùa thu thứ một trăm của cuộc đời cũng phải rời bỏ ngôi nhà không cần bật đèn giữa nửa đêm cũng biết lối đi tới nơi muốn tới; bán bỏ cả cái thìa khuấy ly cà phê mỗi sáng đã không thể nhớ nổi nó có trong nhà từ bao giờ mà người gia chủ chỉ nhớ chắc là khuấy ly cà phê bằng cái thìa khác sẽ không ngon; bức tranh mua garage sale có vài đồng bạc hồi mới qua Mỹ, nhưng không có nó trên tường nhà thì cứ tưởng mình đang ở chơi nhà bạn, hay nhà bà con chứ không phải nhà mình; đến tiếng cái đồng hồ nhà mình cũng khác hẳn tiếng đồng hồ nhà khác mà chỉ có mình phân biệt được… lại còn nắm đất quê hương trên bàn thờ, hồi ra đi mình mang theo để nhớ đường về. Nhưng nó nằm im lặng đã bốn mươi năm. Bây giờ người đem nó đi còn gởi lại nắm xương ở quê người thì nắm đất quê hương ấy trở thành oan nghiệt. Cho không ai lấy, bán chẳng ai mua, mà ném qua cửa sổ thì hóa ra mình đã biến thành thú vật.

Tôi ứa nước mắt trên tay lái, làm sao ông bạn tôi có thể sống sau hôm nay khi chính tay tôi bán hết những gì đã gắn bó với ông cả đời. Tôi, chính tôi, đã tiếp tay thần chết sớm bắt ông rời bỏ thói quen và kỷ niệm; rồi rời bỏ tới người thân; cuối cùng là rời bỏ cuộc đời… Nhưng nhớ lại tâm sự đầu thu của ông, ông đi dự đám tang của vợ ông bên Cali như người quen biết cũ, mấy chục năm vợ chồng còn lại cái trống không trong lòng già; con trai ông đi dự đám tang của mẹ dửng dưng đến mức đường về, anh ta nhắc ông trên phi cơ là ba phải làm di chúc căn nhà lại cho con, vì ba đi đột ngột như má thì chính phủ lấy nhà…

Tôi nghĩ chắc anh ta không chỉ muốn lấy căn nhà đã trả hết mà muốn lấy luôn cả phần bảo hiểm nhân thọ của cha nên mới chọc giận ông đúng thời điểm tinh thần và thể lực của ông suy kiệt nhất sau mấy ngày đám tang bên Cali. Tôi biết anh ta, có gặp mặt vì Dallas đâu có mấy nhà hàng của người Việt. Nhưng chưa chào hỏi anh bao giờ để cất giữ bí mật cho cha anh – là bạn tôi. Anh là ai trong gia đình lớn của anh, gia đình nhỏ của anh, trong xã hội anh đang sống… tôi không quan tâm tới địa vị hay tên tuổi của anh ở địa phương. Tôi chỉ biết là tôi đã có lỗi với một người không có lỗi gì với tôi là anh. Tôi đã đồng ý với con gái của ông bạn, dù chỉ nghe ông kể, “…con còn phải đi làm và lo lắng cho gia đình con. Con không thể chăm sóc cho ba mỗi ngày như má. Nhưng má mất rồi thì ba không thể ở một mình. Ba có chuyện gì, không ai biết, không ai hay… làm sao con yên tâm. Con xin ba giao hết nhà cửa cho anh Hai… muốn làm gì làm bên Dallas. Ba về Cali với con. Ba phải ở viện dưỡng lão vì con không thể và không có thời gian để lo cho ba như má. Nhưng vài hôm con sẽ có thời gian ghé thăm ba một, hai tiếng đồng hồ; con nấu được gì ngon, con đem vô cho ba ăn… ba có chuyện gì, người chăm sóc cho ba sẽ báo ngay cho con, con vô ngay với ba…”
Tôi có tào lao lắm không khi khi không lên tiếng về chuyện nhà người khác? Tôi nói với ông hôm đầu thu, “Chia buồn với ông về sự mất mát người thân nhất của ông mà tôi không biết, cho dù ông có cho hay thì tôi chắc cũng không có điều kiện bay qua Cali để viếng tang của bà. Thôi thì ngày nào còn sống hãy tính chuyện đời cho xong để êm xuôi khi ra đi. Ông bà đã giúp con trai không phải nợ tiền học. Tôi tính nhanh là đã cho anh ta năm chục ngàn. Ông bà cho mượn một trăm ngàn mua nhà – và không hoàn lại. Vậy là ông bà đã cho con trai một trăm năm chục ngàn. Nên bây giờ ông bán căn nhà đã trả hết mà ông đang ở, cũng cỡ một trăm năm chục ngàn. Số tiền đó cho hết con gái, là công bằng với con cái.

Ông về Cali sống với đề nghị của con gái là hoàn toàn hợp lý. Số tiền bảo hiểm nhân thọ của vợ ông, gởi con gái để lo cho ba những ngày cuối đời ba, lo cả hậu sự cho ba. Thừa thiếu gì thì tôi tin là con gái ông không tính toán với ông. Còn phần bảo hiểm nhân thọ của ông thì di chúc lại cho con gái. Nhưng chỉ nhờ cô ta quản lý số tiền đó để về sau chia đều cho hết cháu nội, cháu ngoại của ông bà. Cứ đứa nào vô đại học thì được nhận một khoản tiền do ông bà để lại cho con cháu ăn học. Tôi biết, với đà lạm phát và trượt giá ở nước Mỹ thì số tiền học bổng miễn hoàn lại cho con cháu sẽ không nhiều, nhưng rất có ý nghĩa về mặt tinh thần với đời thứ ba của gia đình ông trên nước Mỹ…”

Câu chuyện đầu thu mới đó mà đã cuối thu rồi! Ông bạn tôi đúng là người độ lượng như tôi đã tin ông như thế! Ông giao căn nhà cho con dâu để cho mướn kiếm thêm tiền chợ cho cháu nội ông được sống sung túc hơn. Ông di chúc lại căn nhà cho con dâu của ông chứ không bán. Giấy tờ xác quyết là tài sản riêng của con dâu, “để nhỡ… vợ chồng con xảy ra chuyện bất trắc gì sau khi ba mất. Thì ba mẹ chỉ giúp được con một chỗ ở để nuôi mấy đứa cháu nội của ba mẹ. Cảm ơn con.”

Ông cho hết con gái khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của mẹ cô ấy. Ông nghe tôi về khoản tiền bảo hiểm nhân thọ của ông. Ông chỉ còn giữ lại hàng hà kỷ niệm trong từng đồ vật mà tôi đang bán ra cho những người không quen biết. Thế nên mắt ông lạc thần trông theo từng kỷ niệm vĩnh biệt ông lần cuối khi ra cửa một mái ấm gia đình đã tới hồi kết.
Buổi sáng một ngày cuối thu mà tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh một người đàn ông biệt xứ lúc cuối đời, tay khép lại cánh cửa nhà mình lần cuối, bình thản nói với vợ, “thôi, mình đi nghe em…” là di ảnh của bà mà ông kẹp ở nách để khoá cửa ra đi...

Ngoài đường, những trang trí cho ngày lễ Halloween đã lên đèn dọc lối đi. Tôi nhìn ông thả bộ ra xe mà thấy một kiếp người đến với cuộc đời cách nay tám mươi năm, chỉ có tiếng khóc là gia tài thì hôm nay là món cuối cùng Estate Sale. Bởi ông trầm ngâm buổi sáng, thở dài buổi trưa, rồi ngấn lệ buổi chiều theo từng kỷ niệm vĩnh biệt ông ra đi. Nhưng cuối ngày ông lại mỉm cười với di ảnh vợ lúc khoá cửa, cái nháy mắt tinh nghịch của ông với di ảnh bà là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình. Tôi nhìn theo ông ấy tan vào thế giới ma quỷ và màn đêm phủ về. Nhìn lại mình sau một ngày tiếp tay thần chết, nách tôi kẹp chai rượu thần chết thưởng cho tôi nhưng quân sĩ của thần chết đã giao lộn vào nhà một người không uống rượu nên phải nằm chờ tới Estate Sale của ông bạn.

Tới Estate Sale của tôi, cũng là kinh doanh từ vốn một tiếng khóc chào đời, tôi sẽ kẹp nách mang theo được gì lúc ra đi? Chỉ biết chai rượu thường nhưng để lâu năm cũng ngon như nước cam tuyền… từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau.

Đâu đó là thơ Bùi Giáng. Nên, uống xong ly rượu cùng nhau/ hẹn rằng mãi mãi quên nhau muôn đời…

Khi hiểu được thơ Bùi Giáng thì cuộc đời coi như đã tàn thu. Còn bạn?

Phan


User avatar
support
Posts: 270
Joined: 05 Jan 2017, 09:34

Re: Facebook status around us

Post by support » 17 Dec 2017, 17:02

Phân bổ nguồn lực

Cặp vợ chồng nghèo sinh 3. Bọn nhỏ đến tuổi đi học. Họ làm việc cật lực nhưng chỉ đủ tiền mua thức ăn, ko còn tiền cho bọn trẻ đi học.

Một ng tốt bụng cho họ 1 khoản tiền để bọn trẻ đi học. Nhưng số tiền này chỉ đủ cho:
1. Hoặc là 1 đứa học hết đại học
2. Hoặc là 2 đứa học hết lớp 12
3. Hoặc là 3 đứa học hết lớp 9

Và để tuỳ gia đình chọn 1 trong 3 pa trên.
Ông bố nói:
- dồn tiền cho đứa thông minh và khoẻ mạnh nhất học đh. Sau này nó sẽ đủ khả năng giúp đỡ 2 đứa kia.

Bà mẹ ko đồng ý:
- đứa khoẻ mạnh thông minh thì đã được Trời ưu đãi rồi. Chả học cũng tự lo được. Dành tiền cho 2 đứa dốt nát ốm yếu học hết lớp 12. Bù cho chúng phần thiệt thòi bẩm sinh.

Bọn trẻ nghe bố mẹ bàn vậy liền tham gia:
- Ko ai có quyền tước đoạt cơ hội của 1 người để trao cho 1 người khác. 3 anh em đều bình đẳng trước khoản tiền này. Tất cả cùng học hết lớp 9.

Bạn chọn phương án nào?

PS có vẻ
Ông bố đúng từ cách nhìn kinh tế
Bà mẹ đúng từ cách nhìn đạo đức
Trẻ con đúng từ cách nhìn pháp lý
FB NVB

User avatar
support
Posts: 270
Joined: 05 Jan 2017, 09:34

Re: Facebook status around us

Post by support » 19 Dec 2017, 22:26

HỌP LỚP CẤP 2
Dài quá nhưng cố mà đọc, buồn cười vãi đ..

Ngày họp lớp các bạn về đông đủ
Bên quán ăn hải sản cạnh bờ sông (ao)
Các bạn gái đa số đã có chồng
Cũng có bạn chưa có ...gì cũng đến
Ăn bữa cơm 20 năm.... tha thiết
Nên món nào cũng ăn hết không tha
Hương lớp trưởng cầm 2 cái đùi gà
Cho lên miệng mà nước mắt chan chứa
Không phải nhớ những kỷ niệm cũ
Mà là vì tương ớt nó quá ...cay.
Long nhiên gây kinh ngạc nhất lần này
Ở Sài Gòn đáp máy bay ra Hà nội
Khổ thân bạn vẫn ăn tham uống vội
Hắt xì hơi bún phọt ra ….lỗ tai
Bình phú vẫn phong cách cấp 2
Mặc quần bò rách mông trông rất phủi
Ai cũng nhớ hồi cấp 2, lớp 7
Bình mặc nguyên bộ đồ ngủ đến trường
Vươn người lên nói chuyện với bạn Hương
Thằng Bách Toản phía sau nó tụt
Nào hàng hóa, súng, bánh xe lô cốt
Bạn Giang nhìn hoảng hốt mất 5 giây
Giây thứ 6 nói với tớ như vầy:
Bí mật nhé chỉ riêng mình mày biết
Hình như bạn Đỗ Thanh Bình bị liệt
Sao không thấy giống phim tớ …vẫn xem???
Đến lúc này tao điên tiết hét lên:
Mày điên à trong phim nó ....kỹ xảo!!!

Ăn uống no nê truyện trò như pháo
Trước tao yêu ai, con ấy lấy thằng nào!
Lên sân khấu khai hết xem sao
Chuyện ngày xưa chẳng có gì phải giấu
Bỉnh nhỏ đầu tiên hùng dũng bước lên:
Tớ ngày xưa yêu bạn Hằng lụa!
Tập tành yêu nên một vài chỗ ngứa
Gãi cả ngày thành ra nó lang ben
Đến bây giờ nhìn vào nó gọi tên
Lang ben ấy thân thương là Hằng lụa
Sau đó anh Thái lá đứng lên
Mặt đỏ bừng y như hồi cưới vợ
Qua bao nhiêu gian lao không sợ
Hoảng nhất là lúc nói tên người yêu
Vì bây giờ trông bạn ấy phì nhiêu
Lớ nó giận đánh cho thì vỡ mặt

Rồi tiếp theo Thủy, Giang (hói), Oanh
Mấy đứa này nói chung chung vãi …đái
Đại khái như tớ có chồng, con dại
Con thì ngoan mà chồng lại rất hư
Đêm đang nằm chồng tớ từ từ
Đẩy con ra rồi thế vào chỗ nó…
Tưởng làm gì ai ngờ chồng nói nhỏ
Để yên cho anh ngủ nhé em yêu!!!

Cả Yến, Giang, Hậu cũng ùa vào
Kể tội chồng như chưa từng yêu nó
Nào là bẩn, hôi, lười vận động
Mỗi lúc vợ cần là tìm mọi lý do
Lúc thì đau lưng, đau bụng, đau giò
Khi lâm trận lại đau chỗ… bài tiết!
Thế mà đi ra ngoài là quên hết
Lại khỏe như hồi chúng tớ mới …yêu nhau!
Nhưng là với cái bọn ở đâu đâu
Bà bắt quả tang không Viện nào …nối được???

Phục nhất lớp mình là thằng Cường Bít
Nó khai yêu cả ba đứa hot girl
Hương, Thủy, Hậu mắt dẹt mắt tròn
Sao nó yêu mình mà mình lại không biết?
Lên sân khấu cả ba sợ sệt
Chắc nó chỉ hôn thôi không dám gì …đâu
Có ai ngờ Cường bít nó lắc đầu:
Tớ không hôn các bạn mồm … hôi lắm.

Anh Thuân phát biểu mọi người im lặng
(Vì đa số không hiểu anh nói gì)
Đại ý là anh nói lớp vô tình
Sống vui sướng trong khi Long Nhiên đau khổ
Bởi cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
Giữa Long Nhiên và vợ nó không lâu
Trong hàng phượng hoa nở rợp trên đầu
Mà vợ chồng nó đi về hai hướng
Nghe anh nói mà nhiều người thấy ngượng
Chính Long Nhiên (mình thấy) xấu hổ kéo khóa quần
Các bạn trai thì cứ bần thần
Long Nhiên ơi mày dạy tao cách KHỔ???
Làm sao để mày li dị vợ
Có cách nào hay mong mày chỉ cho tao?
Ôi cuộc sống không vợ mới ngọt ngào
Mà anh Thuân già lại nghĩ là KHỔ!!!

Ân Cơ phát biểu không khí như có giỗ
Vì mặt thằng này (xin lỗi) như đám ma
Với phong cách của các cụ già
Nói chầm chậm những từ mình đếch nhớ
Đại khái là hiện nay tao có vợ
Có 2 con 1 gái 1 trai
Hồi cấp 2 tao cũng bất tài
Chỉ yêu khoảng 10 con có lẻ
Giờ nghĩ lại mới thấy mình quá khỏe
Đời học sinh ngây thơ nên mới thế
Đến bây nghĩ lại mà kinh
Chả bao giờ nghĩ đến chuyện …ngoại tình
(Trừ những lúc vợ đưa con về ngoại.)
Thậm chí chả bao giờ nói dối (vợ)
Nghe cứ tưởng họp Quốc hội ở đây!!!

Trong các bạn gái Hậu là số 1
Bởi dũng cảm khai ngày đó mê Long Nhiên
Khiến cho Long xấu hổ thốt lên:
Chết con mẹ!! Câu này tao nhớ rõ
Rồi Hậu nói: Ngày xưa, hồi nhỏ
Tớ mê Long vì bạn ấy đẹp trai
Có những chiều đi qua ngõ nhà ai
Chỉ mong muốn nhìn mặt trong giây lát
Tớ bỗng thấy Long đang bị tát
Bởi bố Long và 1 người nữa chắc …mẹ Long?
Vì cả ngày không chịu học lông bông
Theo Bình thinh luyện Ủ su sán sẩu
Thấy bạn đau mà lòng như dao cấu
Tối lãng mạn ghi nhật ký 2 câu:
Hôm nay gặp Long ở đầu cầu
Thật vui sướng vì bạn bị ăn …tát!!!

Bạn Thu đứng lên giọng như tiếng hát
Bới lý do: Sức mạnh của 3 vòng
Vòng 1 là phút cuối của hiệp 2
Vòng 2 là số giây trong 1 phút
Vòng 3 là nhiệt độ của nước sôi
Tuy thời gian không thể ngừng trôi
Nhưng với bạn 3 vòng là hằng số.
Có một điều nói ra hơi xấu hổ
Không số đo nào là sản phẩm ...tự nhiên!!!

Đến lượt mình chả còn ai yêu nữa
Đứa mình yêu thì nó lại không đi
Vì vợ chồng nó chơi oẳn tù tỳ
Đứa nào thắng đứa ấy đi ….họp lớp
Khổ thân em; 2 đứa con béo tốt
Chồng bắt trông, mình mất người yêu???
Thôi thì đành thỏa thuận với con Giang (hói)
Tao yêu mày, mày phải yêu tao nhé!
Là nói thế nhưng yêu thì không dễ
Bởi chồng nó là Giám đốc của mình
Về nhà nó lai khoe linh tinh
Ngày mai đi làm tự nhiên thất nghiệp
Trong quết định có dòng ghi rất rõ:
Tại vì mày mà đời anh như con chó
Trước yêu sao không cưới nó đi
Để đến lượt anh nhục nhã trăm bề
Tự tử mấy lần mà nó không cho chết!!!

Long mô, Hiếu trạc, Cao Long đây!!
Thật là chán cho mấy thằng này
Phát biểu như mấy thằng ngớ ngẩn
Nói những điều tất nhiên trong cuộc sống:
Tớ xem nào??? vẫn thế các bạn ơi???
Không thay đổi nếu xét theo …giới tính?
Nếu không ở Thành phố chắc tớ đi ra …Tỉnh
Khi nhắm mắt tớ không thấy …đường đi
Thật kỳ lạ nhé mỗi lúc tắm tớ kỳ
Nếu ra ghét chắc chắn là …chưa tắm???
Ngày đi học tớ là người ngay thẳng
Không yêu ai và cũng chẳng ai yêu (may cho các bạn nữ)

Một số bạn như Thanh, Thủy (giữa) Bình Tuỳnh
Khi phát biểu tập trung nhìn cửa sổ:
Về cuộc sống hiện nay đã hết…. khổ
Vì Viêt nam mình xuất khẩu gạo đứng thứ 2
Và Kinh tế thị trường là định hướng tương lai
Mang đất nước thoát khỏi Đang phát triển
Tư bản Chủ nghĩa đang trên đà giãy chết
Mà hình như nó chả giãy bao giờ???
Tiên sư bố cái bọn Trung quờ
Mang hàng giả, chiếm Hoàng sa làm căn cứ
Nói thật nhé cả lớp không ai hiểu
Nhưng vổ tay cổ vũ rầm rầm
Không ai nói các bạn bị… hâm
Đến dòng này tớ mới dám khẳng định!!!

Bữa tiệc nào ăn lâu cũng hết
Cả lớp ta cùng đến thăm thầy (Cô)
21 năm từ mái trường này
Chắc thầy cô cũng nhiều đổi khác
Nhớ ngày xưa, những ngày ngơ ngác
Thầy Trí, cô Dung rèn giũa nên người
Có học thêm nhưng tiền học chả là bao
Vì ngày đó gia đình nào cũng khổ
Không như bây giờ, phong bì từ nhỏ
Ngày xưa đến thầy cô chỉ là những bó hoa!
Và hôm nay lớp trưởng lại mua hoa
Ăn chơi hơn cùng món đồ lưu niệm
Vừa vào trường gặp cô đang rửa bát
Hình như cô vừa hát lại vừa làm
Gặp lại cô mới thấy cô ham
Tay rửa bát chân vò quần áo
Em nghe đươc vài lời ca táo bạo
Rằng có đứa ăn cướp cả bầu trời (Tuấn Hưng)

Chuyện thầy cô thì học trò nào cũng biết
Vợ thầy mất rồi, chồng cô đã đi xa
Gặp và yêu nhau từ trường Đống Đa
Sang đến Phương Mai thì làm đám cưới
Cô 2 con, thầy 1 đứa: con riêng
Đến với nhau như lẽ tự nhiên
Nhưng sau này con chung thì không có
Chuyện tình yêu thầy cô như thế đó
Vài dòng thơ không nói hết được đâu
Sống bao năm giờ đã bạc mái đầu.
Trong tình yêu chắc có cả tình ...Đồng chí
Thời đại sống những năm cuối thế kỷ
Nửa bao cấp và nửa thị trường
Lấy tem phiếu đo giá trị yêu thương
Thì bây giờ thầy cô là tỷ phú.
Ngày hôm nay cả lớp về chốn cũ
Thăm thầy cô và mái trường yêu
Đi trên sân trường trong nắng ban chiều
Làm sao để quay lại ngày xưa nhỉ
Dẫu chỉ 1 giây, 1 phút, 1 giờ
Cùng bạn bè buổi sáng chào cờ
Hay vui vẻ nô đùa nghịch ngợm,
Chơi su vê, đá bóng, đá cầu
Nhớ lúc xếp hàng lên lớp chẳng bao lâu
Đứng gần em mà tim như ngừng đập!
Đọc đến đây chắc nhiều bạn cmt bầm dập
Thằng điên này cũng lãng mạn chúng mày ơi
Nhưng chăc chắn không một ai trên đời
Không từng ước 1 ngày trở về thời thơ trẻ!

Suýt quên mất Thắng lỳ, Chiến móm
Với cả thằng Hải Mậu bạn thân mình
Thằng Thắng lỳ tao không biết nói gì
Vì thực tế chả có gì ...đáng nói
Bao nhiêu năm chỉ thêm cái đầu hói
Và cộng thêm 20 tuổi mà thôi
Chiến móm: thằng vô tư nhất trên đời
Đúp 1 năm mà nó lại rất vui
Vì lớp đúp có 1 bạn xinh tươi
Mà sau này Chiến lấy em gái nó
Hải Mậu là 1 thằng đặc biệt
Nếu nhìn từ góc độ TÂM THẦN
Còn nhìn từ góc độ bạn thân
Thì xếp hạng ở hàng PHÂN LIỆT
Học rất giỏi nhưng ngu thì phải biết
Đẩy Thành cò ngã xuống hố vôi
Nếu hôm ấy mà là hố mới tôi
Thì ngày nay Thành cò là liệt sỹ
Còn Hải Mậu thì thành gì nhỉ???
Chắc ngồi tù, không đi được Ba Lan
Thì làm sao ngắm được cảnh tuyết tan
Như Tố Hữu năm nào đi... ỉa bậy!

Gặp lại cô cả lớp vui biết mấy
Dù bao năm cô vẫn chẳng quên ai
Lớp ngày xưa sỹ số bốn lăm
Cô nhớ tên được chừng …năm đứa
Rồi cô bảo tuổi cô thế là khá
Vì thỉnh thoảng cô còn chả nhớ tên chồng
Bao lâu nay vẫn gọi bằng ông
Bố ai biết thầy lại tên là …Trí
Nào để cô mặc lại bộ áo hoa
Vẫn cái bộ ngày xưa cô lên lớp
Nào cả lớp cùng xếp hàng tập hợp
Như ngày xưa lên lớp cũ cùng cô
Cô ân cần hỏi: Ai đã có ôtô?
Rồi lại hỏi: Ai còn đi xe máy?
Các em xem nhìn ngay trong lớp ấy
Các bạn này (đi ôtô) có thể đâm chết các bạn kia? (đi Xe máy)
Ôi bao nhiêu kỷ niệm cũ ùa về
Cô vẫn nhớ Hải bị ông già đuổi
Vì lý do gì mình vẫn không nhớ nổi
Ngay sân trường trước mặt các thầy cô
Mình thì chạy quanh cái ôtô
Bố cầm roi nên không đuổi kịp
Nhưng khi bây giờ thì mình đã biết
Chắc do bố mình muốn tập chạy cho con
Nên thưa cô giờ em đã lớn khôn
Chuyên nghành CHẠY do Bố em truyền lại.

Rồi lớp trưởng báo cáo tình hình
Của các bạn cùng bản thân lớp trưởng
Tay nâng bó hoa và món quà lưu niệm:
Chúng em luôn nhớ ơn cô thầy
Hôm nay đây cả lớp xum vầy
Mong cô nhận món quà nho nhỏ
Vì hoàn cảnh, đưa phong bì rất khó
Em bàn với Hải rồi nhưng chả biết bao nhiêu
Đứa bảo ít đứa bảo nhiều
Mà quỹ lớp một vài thằng chưa …đóng!
Cô liền nói: Cô rất xúc động
Rằng học trò cô đã nên người
Bao nhiêu năm mỗi đứa một nơi
Mà vẫn nhớ đến Cô, đến lớp
Nghề đưa đò lớp sau xô lớp trước
Các em giờ là mong ước của ngày xưa.
Tuổi học trò lúc nắng lúc mưa
Nhưng chắc chắn là thời đẹp nhất!

Nào các bạn ngồi vào bàn cũ đi
Mình ngồi cạnh đứa nào ấy nhỉ
Ơ mày à? cái thằng bố khỉ!
Tao tưởng ngày xưa mày ngồi với con kia?
Thôi câm cha cái mồm mày đi
Ngồi cạnh tao là Phúc ông bà mày để lại!
Nghe các bạn nói lòng cô tê tái
Trí thức bây giờ sao khác ngày xưa
Nói với nhau bằng nhưng câu từ
Xã hội đen có khi còn không thế
Nhưng cô yên tâm học trò cô nhé
Nói không hay nhưng tình cảm dạt dào
Không giống như ngoài Xã hội ồn ào
Mồm mìm cười mà sau lưng đâm lén!

Thật vui mừng vì dường như không hẹn
Thầy về trường và lên lớp cùng cô
Gặp lại thầy cả lớp quá bất ngờ
Vì đẹp lão hơn cả…thời trai trẻ
Rồi thầy kể chuyện giờ vẫn khỏe
Sáng 4 giờ dậy tập thể thao
Đến 7 giờ thì hút thuốc lào???
Ăn sáng xong lại lên giường đi …ngủ
Ba đứa con hiện giờ đã no đủ
Thầy và cô đã lên chức ông bà
Về hưu rồi chăm mấy con gà
Khi khách đến thì thả ra rồi đuổi???

Lớp học chúng mình đây, 20 năm quay lại
Trông khang trang khác hẳn ngày xưa
Điện sáng choang, quạt chạy vù vù
Bàn ghế đẹp như phim Hàn Quốc
Nhớ ngày xưa lớp cứ mưa là dột
Học ca chiều, tiết bốn đã tối thui
Quạt không có, trời nóng toát mồ hôi
Nên cả lớp gần như bị …da liễu
Ngồi học bài mỗi đứa gãi một kiểu
Tiếng phát ra nghe rất giống …ghi-ta
Có một lần cô (Cường) hiệu trưởng bước qua
Lai cứ tưởng lớp này đang học …nhạc
Rồi thì muỗi, ruồi cả ong và kiến
Chúng thi nhau sinh sống ở xung quanh
(Tớ xin lỗi nếu các bạn đang ăn)
Có nhiều đứa trong quần ….cũng có kiến
Trên trần nhà thì bao nhiêu mạng nhện
Nhưng chúng chả bắt muỗi bao giờ
Suốt cả ngày chăm chỉ giăng tơ
Khi giải lao thì… ỉa ngay xuống dưới
Nên nếu tóc đứa nào không chịu gội
Thì chứa toàn cứt nhện ở trên đầu
Nhưng ngày xưa không ai thấy phiền đâu
Thậm chí thích vì …thiên nhiên gần gũi
Nhưng bây giờ đã sang thế kỷ mới
Lại thấy thương bọn nhóc học lớp mình
Quá sạch sẽ, quần áo trắng tinh
Muốn bắt kiến, tụt quần ra …không có
Học Sinh vật đứa nào cũng nhăn nhó
Tìm đâu ra cứt nhện ở …trên đầu???

Thôi các em đừng nói chuyện đâu đâu
Mời cả lớp ngồi vào đây cô hỏi:
Kể cô nghe về công việc, gia đình
Chuyện con cái, chuyện hạnh phúc hôn nhân
Ai thành đạt ai còn đang cố gắng?
Lâu lắm rồi cô trò mới gặp mặt
Nên chuyện trò như ở cuộc … mít ting
Tranh nhau nói về bản thân mình
Rồi quay sang nói giúp.. .cho đứa khác
Một số đứa lại nhăm nhăm cơ hội
Nhờ cô xin cho con học trường này
Vì nghe đâu cô rất mát tay
Lại không mất cái khoản …chi phí
Ơ cái bọn này! Tâm thần hết rồi nhỉ
Đến thăm hay định khủng bố thầy cô
Đi hiến chương mà như một lũ …rồ
Đua nhau nói giờ lại định xin xỏ
Trật tự ngay nghe thầy cô tâm sự
Về những điều khi chúng ta con nhỏ
Muốn nói ra không ai hiểu được đâu
Ở cái tuổi ương bướng cứng đầu
Khổ thầy cô, đau lòng cha mẹ!
Đến bây giờ có con lớn, con bé
Day con học mới thấy thương cha mẹ
Họp phụ huynh lại nhớ cô thầy...

Những câu chuyện tưởng chừng như không tắt
Tiếng nói cười vang khắp cả hành lang
Trên sân trường chim tiếng rộn ràng
Như hòa nhịp với niềm vui hội ngộ
Sau 20 năm có nhiều chuyện không thể nhớ
Nhưng có những điều không thể nào quên:
Là tình bạn những năm tháng thiếu niên
Là tình yêu lặng thầm không dám nói
Là tình thầy cô với bao mong đợi
Là những ước mơ của tuổi học trò
Trong cuộc sống với những nỗi lo
Nhưng hôm nay: ngày riêng cho các bạn
Cứ vui đi nhé đừng lo chuyện khác
Để hôm nay mình quay lại …ngày xưa
Hãy tưởng tượng đây là buổi chào cờ
Cùng lên lớp để vào giờ sinh hoạt
Lớp hôm nay thiếu một vài bạn
Chắc là vì … đi muộn mà thôi
Cô cứ ghi vào sổ đầu bài
Em sẽ về báo cho phụ huynh nó
Để buổi chào cờ … năm sau cô nhé
Lớp chúng mình sẽ chả thiếu một ai!

Cả một ngày ai cũng nghĩ là dài
Nhưng hôm nay dường như rất ngắn
Năm giờ chiều, sân trường đã tắt nắng
Thầy trò mình chắc cũng phải … chia tay
Nào tất cả cùng vào đây
Ngồi vào chỗ ngày xưa mình chụp ảnh
(Hôm liên hoan cuối cấp để chia tay)
Bao nhiêu năm ngồi lại chỗ này
Hình như nó … chật hơn thì phải??
Cũng đúng thôi ngay cả các bạn gái
Cũng gấp 3 cân nặng ngày xưa
Quần hôm qua nay mặc mãi không vừa
Phải hóp bụng rồi nhờ chồng kéo khóa
30 phút vật vã toát mồ hôi!
Thôi anh ơi! Anh gọi con vào nữa
Không được rồi! Gọi hàng xóm các con ơi!
Cả khu phố được một trận tơi bời
Mới thành công việc …kéo quần cho bạn!
Các bạn trai hầu như không thay đổi
Nếu xét theo chỉ số …IQ
Gương mặt thì có vẻ già đi
Nhìn thật kỹ mới thấy vài ….sợi tóc
Tuy rửa mặt thì hơi khó nhọc
Nhưng gội đầu thì dễ hơn hẳn ngày xưa!
Bụng đứa nào cũng giống cái gáo dừa
Vào chăm vợ nó lại tưởng mình đi …đẻ?

Mời thầy cô ngồi vào giữa nhé
Còn chúng em sẽ đứng ở xung quanh
Thầy cô là gốc, bọn e là cành
Mấy đứa béo thì mình coi là…quả
Chụp nhanh lên kẻo thầy cô vất vả
Cười nãy giờ răng giả nó …lung lay.
Thấm thoắt mà đã hết một ngày
Chúng em về, thầy cô mạnh khỏe!
Để sang năm cũng ngày này cô nhé
Bọn em lại về thăm thầy và cô
Chắc là vào lúc …khoảng 10 giờ
Em nói thế để thầy cô còn chuẩn bị
Vài món ăn trưa thật giản dị
Tôm hùm, cua bể với baba
Thầy có thể bổ xung mấy con gà
Luộc chấm muối còn lòng mề nấu miến
Thầy đừng lấy mấy con trống thiến
Ăn không ngon lại thiếu mấy quả cà
Đồ tráng miệng chỉ cần vài quả na
Xoài, nho Mỹ với chục cân măng cụt
Đến năm sau nếu lớp không thiếu hụt
Cô cứ tính khoảng 50 suất cho em.

Tự nhiên cô chớp mắt liên miên
Thầy thì cứ nhìn lên cửa sổ:
Các em ạ, coi như là… rõ khổ???
Sang năm các em đến thăm cô
Bấm chuông khoảng …1 tiếng đồng hồ
Không ai mở tức là thầy cô đi vắng
Nếu vậy thì thật là không may mắn
Quà thì gửi chú bảo vệ đây
Hoa các em đặt trên bệ cửa này
Khi nào về thầy cô sẽ cắm
Cho thầy cô gửi lời chúc may mắn
Cho gia đình em và cho cả … phụ huynh
Luôn hạnh phúc, cuộc sống an bình
Sức khỏe tốt để làm ăn phát đạt
Trong nền kinh tế đang thời lạm phát
Mong các em hãy cố gắng từng ngày
Đem hàng hóa xuất khẩu sang Tây
Đưa đất nước thành xuất siêu …cường quốc!
Cả thế giới đang trên đà hội nhập
Các em nên biết cả tiếng Anh
How are you? Nếu ai có hỏi
Câu trả lời: Tôi 30 tuổi, còn ông?

Bài thơ này chắc đến đây là hết
Nếu không thì đến Tết nó …vẫn còn
Có nhiều bài thơ khác chắc hay hơn
Nhưng bài này mình viết cho các bạn
Để nhớ lại về những năm tháng
Mà không ai trong lớp có thể quên
Có những điều mình sáng tác, viết thêm
Để các bạn vui và tâm hồn trẻ lại
Người khác đọc thì cười sảng khoái
Mà không hiểu ý nghĩa ở bên trong
Những kỷ niệm nhiều bạn giấu trong lòng
Đọc bài này các bạn sẽ …mở lại
Bài thơ này không ai dám ….nhái
Vì có lớp nào giống được lớp mình
Có những tên riêng, những câu chuyện linh tinh
Chỉ các bạn nhận ra mình trong đó
Những kỷ niệm khi chúng ta còn nhỏ
Xen lẫn với những chuyện hôm nay
Có nhiều bạn không có tên trong này
Nhưng chắc chắn không ai quên các bạn
Chỉ có điều trong thơ nó khác
Nếu viết hết thì thành bản…thống kê

Khi đọc thơ bạn phải nhớ nội quy:

(Tất nhiên là bây giờ đã quá muộn)
Nghiêm cấm đọc lúc đang ăn uống
Vì trong thơ có vài từ …kinh tởm
Sẽ có thể làm bạn buồn nôn
Hoặc có những chi tiết rất buồn…
…cười là thức ăn phun ra hết
Nếu lúc đó mà vào ngày Tết
Bố mẹ chồng sẽ gửi bạn… về nhà! (ngoại)
Cũng không được đọc vào những dịp
Hai vợ chồng chuẩn bị giao lưu
Vì lúc này bạn hãy nhớ một điều
Mình mà cười là vợ nó …mất hứng
Cấm đọc lúc bạn ở một mình
Rồi nhăn nhở với màn hình đâu nhé
Vì đồng nghiệp sẽ nói rằng: Hồi trẻ,
Chắc con này bị quạt trần rơi!
Không được đọc cho trẻ con cười
Vì trong này nhiều chuyện … không lịch sự
Cả những từ nghe như …ngoại ngữ
Đọc xong rồi nó học tập thì gay.
Đọc thơ mình hãy đọc vào ban ngày
Giờ hành chính để mở mang kiến thức
Nếu đọc xong mà bạn thấy tức ngực
Là do cười nên phổi nở ra thôi!

Hai mươi năm nữa có nhanh không nhỉ
Chắc chỉ như hai thập kỷ trôi???
Lúc đó thì mình 60 rồi
Và bài thơ này sẽ trở thành kỷ niệm
Lớp chúng mình chắc họp trong …bệnh viện
Nằm trên giường nghe tớ đọc thơ
Đứa nào cũng râu tóc bạc phơ
Cười hơi mạnh lại phải đi …thay bỉm
Nhưng một điều mà ai cũng biết
Tình bạn chúng ta sẽ đi hết cuộc đời!
Lớp 9E, Phương Mai các bạn ơi!!!!

TG: #HOÀNG_HẢI

User avatar
support
Posts: 270
Joined: 05 Jan 2017, 09:34

Re: Facebook status around us

Post by support » 08 Jan 2018, 07:40

Bài trên IvaNet
HỌC RỘNG HAY HỌC SÂU?
Vậy với kiểu giáo dục chỉ thích chuyên sâu, lại còn đòi giảm tải liên tục, thử hỏi: chúng ta có hi vọng đào tạo được những con người thành công như vậy không?
=======================

Đã nhiều lần tớ đọc được các bài tranh luận về giáo dục. Có kha khá ý kiến cho rằng, trẻ không cần học nhiều, chỉ cần học sâu vào một lĩnh vực là được. Dường như, thời gian dành cho việc học có vẻ hữu hạn, vì thế, ai cũng nghĩ đến việc học sao cho ra làm hiệu quả.

Đã nhiều năm lăn lộn ở nước ngoài, nhìn cách họ học và làm, tớ lại nhận ra một nguyên nhân khiến Việt Nam chậm phát triển: đó là do việc học hành chỉ bó hẹp ở 1 số môn học trọng điểm, đặc biệt là môn toán.

Dạo quanh khắp nơi, tớ lấy ví dụ ở châu Âu nhé.

Lớp 1, bọn trẻ ở Đức và Hungary đã biết nhiều kiến thức hơn cả một số người lớn ở VN như: Trái đất là hành tinh thứ ba trong hệ mặt trời, nếu Trái đất dịch chuyển chút ít về phía mặt trời, có thể sinh vật sẽ chết hết vì nóng, còn nếu xa hơn chút lại chết cóng. Bọn nhóc đọc thành thạo tên các hành tinh trong hệ mặt trời, biết tại sao có mưa ( thì giống như mẹ đun nước và trên vung đọng nước ấy)....

Lên cấp 3, khi trẻ Việt liên tục được cha mẹ kêu gọi bộ GD giảm tải học hành thì bọn trẻ châu Âu đã biết lấy mẫu nước tiểu, mẫu máu cho chó, mèo, chim, cá, ngựa, cừu... Bọn nhóc biết tiêm phòng cho sinh vật nuôi, trợ giúp các giáo sư trong phòng nghiên cứu...

Bọn trẻ Hungary cũng không thi Đại học nhưng thi tốt nghiệp gồm có 5 môn như sau: Toán, Văn, Sử là bắt buộc, một ngoại ngữ và thêm 1 môn tự chọn. Nếu muốn vào Đại học, bọn trẻ phải thi 1, 2 môn nâng cao thêm vào nữa.

Môn Văn không phải là những bài viết miêu tả hay chứng minh, chúng phải đọc hàng đống các tác phẩm nổi tiếng thế giới từ Đồi Gió Hú, Jen Ero, Ba chàng lính ngự lâm cho đến Shakespeare, Anna Carenina,... và đến cả các tác phẩm đương thời như Harry Potter.
Môn Sử, ngoài sử nước mình, bọn trẻ phải học cả sử thế giới, phương đông, phương tây.... Chúng biết về Tần Thủy Hoàng và Vạn lý trường thành, chúng biết về Phật giáo và Bà la môn giáo.... bên cạnh Napoleon và những cuộc đại chiến thế giới.

Đó là những thứ bọn trẻ phải học trong phổ thông và chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp cấp 3. Kì thi kéo dài cả tháng với 2 lần thi: thi viết và thi nói. Riêng thi nói, bọn trẻ sẽ trả lời trước một hội đồng 5 thày cô giáo trong khoảng thời gian 1h đồng hồ cho 1 môn thi.

Có lẽ các cha mẹ sẽ nghĩ việc này là thừa thãi với nghề nghiệp. Tớ không biết được, nhưng tớ biết 1 điều chắc chắn, các giáo sư ở Đức ai cũng có 2 bằng tiến sĩ thuộc 2 lĩnh vực khác nhau.

Có thể nói, khi học rộng, con mắt của người học sẽ được mở mang. Cùng 1 vấn đề, họ nhìn mọi việc dưới góc độ khác nhau. Cái nhìn của nhà lịch sử chắc chắn sẽ khác nhà xã hội học nếu cùng tìm định nghĩa cho Tôn giáo.
Với việc học rộng, chắc chắn tầm nhìn sẽ nâng cao.

Khi đó, ta không cần phải trải qua mới có kinh nghiệm. Việc học rộng giúp ta nhìn nhận mọi vấn đề khách quan hơn rất nhiều là chỉ bó vào 1 chuyên ngành hẹp. Vì thế, công việc cũng như cuộc sống sẽ dễ thành công hơn nhiều so với những ai chỉ chăm chú tìm hiểu sâu một lĩnh vực.

Tớ là người đã học rất nhiều ngành khác nhau, nhưng đôi khi đối diện với những học sinh phổ thông của Đức, đôi lúc tớ cảm thấy hổ thẹn vô cùng vì họ không chỉ có cái tầm nhìn rộng mà còn rất thoáng. Họ sẵn sàng cho nhiều lựa chọn khác nhau, sẵn sàng dành 10 năm đời mình cho nghề này, làm hết mình đến thành công để rồi chuyển sang ngành khác với bước chập chững từ đầu để tìm kiếm thành công trong các năm tiếp theo.

Tớ đã gặp 1 người đàn ông trung niên ở đây đã có 10 năm thành công trong vai trò thiết kế phần mềm tin học, sau đó là tác giả bestseller với độ 3 cuốn tiểu thuyết và nay đang tìm kiếm thành công cho công việc tổ chức sự kiện quốc tế.
Vậy với kiểu giáo dục chỉ thích chuyên sâu, lại còn đòi giảm tải liên tục, thử hỏi: chúng ta có hi vọng đào tạo được những con người thành công như vậy không?

Nhiều bạn trẻ Việt chán ngán với nghề nghiệp mình đang có, liệu có đủ sức tìm kiếm cơ hội nghề nghiệp khác với kiểu học hành như hiện nay?

Bài từ bạn Hương Đại Mĩ Nhân. Xin post lên để thảo luận về việc định hướng học sinh, sinh viên học sâu hay học rộng!.


Post Reply